Việt-cộng-Theo-Tàu-cộng

Việt-cộng-Theo-Tàu-cộng-@blogger.com




Image result for Nhân ngày Quốc Khánh Trung Cộng, lần đầu tiên Bắc Cali biểu tình phối hợp với các cộng đồng bạn, chống Trung cộng đầy khí thế!



===============

>


lisa pham mới nhất 




Monday, 3 February 2020

Lisa Pham Khai Dân Trí Ngày 03/02/2020

GIỮA CÁC THỜI SỰ DỒN DẬP, ĐÂY LÀ CÁI ĐẠI HỌA DUY NHỨT CỦA DÂN TỘC VN.

 
GIỮA CÁC THỜI SỰ DỒN DẬP, ĐÂY LÀ CÁI ĐẠI HỌA DUY NHỨT CỦA DÂN TỘC VN.
HỒ TẤN VINH

90 NĂM ĐẢNG BÚA LIỀM
PHẠM ĐÌNH TRỌNG
Đảng búa liềm Việt Nam chọn ngày 3.2.1930 là ngày khai sinh tổ chức của họ. Từ đó, sau khi cướp được chính quyền và cướp được một vùng lãnh thổ để vỗ ngực xưng hùng xưng bá và ngạo ngược cưỡi đầu cưỡi cổ dân, hàng năm, cứ đến ngày sinh của đảng búa liềm, cả hệ thống truyền thông dối trá, lừa bịp của nhà nước búa liềm lại chạy hết công suất kể công lao tưởng tượng của họ. Nhờ có đảng, đất nước mới có độc lập, người dân mới có được cuộc sống như ngày hôm nay.
Ngoài những tội ác man rợ với người dân, đảng búa liềm khát máu đã để lại những trang đau thương đẫm máu nhất trong lịch sử Việt Nam. Ngoài những tội tày trời với quá khứ dựng nước và giữ nước vẻ vang của cha ông, đảng búa liềm ô nhục đã xẻ hàng ngàn cây số vuông đất biên cương, hàng vạn hải lí biển dâng cho vương triều búa liềm Đại Hán. Đảng búa liềm Việt Nam còn tội ác thăm thẳm không thể định lượng, không thể cân đo bằng đại lượng vật chất mà chỉ có thể tính bằng đại lượng vô giá là thời gian, bỏ phí thời gian vàng phát triển, giết hại, đọa đày, uổng phí những thế hệ vàng người Việt.
1. TRĂM NĂM PHÁP THUỘC BIÊN CƯƠNG VIỆT NAM MỞ RỘNG VÀ BỀN VỮNG, VĂN HÓA VIỆT NAM ĐƯỢC BẢO TỒN TRỌN VẸN VÀ PHÁT TRIỂN, QUYỀN CON NGƯỜI ĐƯỢC BẢO ĐẢM. THỜI VƯƠNG TRIỀU BÚA LIỀM, ĐẤT ĐAI CỦA CHA ÔNG BỊ MẤT, QUYỀN CON NGƯỜI CỦA NGƯỜI DÂN KHÔNG CÒN.
Là thuộc địa của Pháp, nhưng nước Pháp xâm lược vẫn coi Việt Nam là một dân tộc có bản sắc văn hóa độc đáo riêng và rất coi trọng bảo tồn nền văn hóa đặc sắc Việt Nam. Cùng với việc mở đường sắt, đường nhựa, xây nhà máy phát điện, xây nhà hát, Pháp còn xây những tòa lâu đài ánh sáng làm bảo tàng, thư viện lưu giữ nền văn hóa đặc sắc Việt Nam. Nước Pháp còn có những nhà khoa học lớn giành cả cuộc đời khoa học cho việc sưu tầm, ghi chép, lưu trữ bản sắc văn hóa Việt Nam như nhà dân tộc học Georges Condominas (1921 – 2011).
Nước Pháp cũng rất có trách nhiệm trong việc bảo toàn lãnh thổ Việt Nam đã được xác định trong lịch sử. Năm 1887, Pháp đã kí công ước với nhà Thanh xác định biên giới, dựng cột mốc phân chia rạch ròi giới hạn quốc gia hai nước Việt Nam – Trung Hoa. Tám năm sau, năm 1895, Pháp lại đòi nhà Thanh kí công ước biên giới Việt – Trung lần thứ hai. Với lí lẽ của lịch sử Việt Nam, với tầm văn hóa của nhà nước đang quản lí đất nước Việt Nam, người Pháp đàm phán và kí công ước biên giới 1895 đã giành lại cho Việt Nam một dải đất lưu lạc đang thuộc tỉnh Vân Nam, Trung Hoa quản lý, nay là đất gồm các huyện Mường Tè, Phong Thổ, Sìn Hồ, Tam Đường thuộc tỉnh Lai Châu, các huyện Mường Chà, Mường Nhé, Tủa Chùa thuộc tỉnh Điện Biên.
Một điều cần khắc ghi là: Cả hai công ước 1887 và 1895 đều xác định biên giới Việt – Trung cách xa thác Bản Giốc về phía Bắc 12 km.
Kế tục triều nhà Nguyễn, người Pháp quản lí giữ gìn nguyên vẹn hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, dựng bia chủ quyền mang tên nước Việt Nam, đặt trạm khí tượng ở Hoàng Sa và Trường Sa. Pháp cũng xây dựng lại cổng nước bề thế, uy nghiêm trấn giữ phía Bắc ở Lạng Sơn, nơi diễn ra cuộc chia tay lịch sử của cha con Nguyễn Trãi. Cha bị giặc Minh bắt đưa sang đất giặc. Con dừng lại ở vạch giới hạn biên ải đau đớn nhìn theo cha rồi mang mối thù giặc trở về làm lên trang lịch sử chói lọi, cùng Lê Lợi dấy binh đánh tan giặc Minh xâm lược.
Nay vương triều búa liềm Hà Nội đã cắt nửa thác Bản Giốc ở Cao Bằng và toàn bộ cổng nước ở Lạng Sơn dâng cho vương triều búa liềm Bắc Kinh. Thừa hận thù giai cấp, thiếu vắng lòng yêu nước, không đủ tầm quản lí đất nước và nhân cách thấp hèn của vương triều búa liềm Hà Nội đã giúp cho vương triều búa liềm Bắc Kinh dễ dàng thôn tính toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và một phần trọng yếu trong quần đảo Trường Sa.
Là một nền văn hóa lớn, nước Pháp đã đi đầu trong triết học Ánh Sáng với những nhà tư tưởng lớn Montesquieu (1689 – 1755), Voltaire (1694 – 1778), Jean-Jacques Rousseau (1712 – 1778) đã mở ra một thời kì sáng lạn cho loài người: Xác nhận sự có mặt của mỗi cá thể con người. Tách cá nhận khỏi bầy đàn. Khẳng định quyền con người: Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Nước Pháp cũng đi đầu trong cách mạng công nghiệp khởi đầu từ cách mạng tư sản dân quyền 1789.
Thuộc địa Việt Nam bị thực dân Pháp cai trị vô cùng hà khắc nhưng trí tuệ Việt Nam tiếp nhận nền văn hóa Pháp đã tạo ra một đội ngũ trí thức lớn và đông đảo chưa từng có. Không có văn hóa Pháp, không có lớp học giả sừng sững trong thời gian như Trương Vĩnh Ký, Phan Châu Trinh, Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường . . . và lớp văn nghệ sĩ để lại dấu ấn vàng son trong lịch sử văn hóa Việt Nam như Khái Hưng, Nhất Linh, Thạch Lam, Vũ Trọng Phụng, Vũ Hoàng Chương, Nam Cao, Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Thế Lữ, Chế Lan Viên, Nguyên Hồng, Tô Ngọc Vân, Trần Văn Cẩn, Nguyễn Gia Trí, Bùi Xuân Phái, Lê Phổ, Mai Trung Thứ, Phạm Duy, . . .
Lòng yêu nước và ý chí tự cường Việt Nam gặp cách mạng công nghiệp Pháp đã khích lệ những ý chí chấn hưng đất nước Việt Nam, tạo ra những nhà tư sản dân tộc và những doanh nhân công nghiệp, mở ra nền kinh tế công nghiệp Việt Nam với những nhà máy tư nhân, hãng buôn tư nhân, hàng trăm tờ báo và hàng chục nhà xuất bản tư nhân. Hãng buôn Bạch Thái Bưởi. Hãng sơn Nguyễn Sơn Hà. Các nhà xuất bản Đông Kinh Ấn Quán, Mai Lĩnh. Đời Nay. Tân Dân, Hàn Thuyên, Lê Cường . . . Những nhà tư sản dân tộc càng giầu tiền bạc, càng giầu lòng yêu nước như Đỗ Đình Thiện, Trịnh Văn Bô, Ngô Tử Hạ, Nguyễn Thị Năm . . .
Đông Pháp Thời Báo, Đuốc Nhà Nam, Phụ Nữ Tân Văn, Gia Định Báo, Nhựt Trình Nam Kì, Lục Tỉnh Tân Văn, Thông Thoại Khóa Trình, Đại Nam Đồng Văn, Đại Việt Tân Báo, Nông Cổ Mín Đàm, Đăng Cổ Tùng Báo, Nam Kỳ Tuần Báo, Đông Dương Tạp Chí, Tiếng Chuông, Buổi Sáng, Ánh Sáng, Sài Gòn Mới, Công Luận, Nam Phong, Thần Chung, Ngày Nay, Khai Hóa Nhật Báo, Việt Nam Hồn Báo, Tinh Hoa, Hà Nội Báo, Thời Mới,. . . Không thể liệt kê xuể hàng trăm tờ báo giấy của tư nhân ra hàng ngày, hàng tuần ở các đô thị Việt Nam thời Pháp thuộc. Những tờ báo, tạp chí tư nhân phát hành rộng rãi trên cả nước mang ánh sáng văn minh công nghiệp đến với người dân vừa rời đồng ruộng ra thị trấn, thành phố.
Sự có mặt của hàng trăm tờ báo tư nhân trong đời sống xã hội và những cuộc biểu tình hàng chục, hàng trăm ngàn người rầm rộ diễn ra trên cả nước suốt thời Pháp thuộc còn xác nhận một điều hiển nhiên của lịch sử và là sự đối chứng với xã hội Việt Nam thời búa liềm mông muội. Dù là kẻ xâm lược nhưng nước Pháp của văn minh công nghiệp, của cách mạng tư sản dân quyền cai trị Việt Nam đã bảo đảm quyền con người của người dân Việt Nam bị trị với những quyền cơ bản: quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí, quyền tự do biểu tình. Trong khi nhà nước cộng sản Việt Nam cai trị người Việt Nam, những quyền con người cơ bản đó chỉ có trong giấc mơ của người dân. Vài chục người chỉ có tờ giấy, mảnh vải băng rôn trong tay tập hợp ôn hòa bộc lộ ý nguyện bảo vệ tổ quốc, bảo vệ môi trường sống, lập tức bị vu là thế lực thù địch, bị đánh đổ máu, gãy chân, chấn thương sọ não và phải nhận những bản án hàng chục năm ngục tù.
2. CÁCH MẠNG CÔNG NGHIỆP ĐƯA TƯ BẢN HOANG DÃ ĐẾN TƯ BẢN NHÂN VĂN, TẤT YẾU CŨNG ĐƯA XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI TỪ NÔ LỆ SANG ĐỘC LẬP
Con đường tất yếu của xã hội công nghiệp là đi từ tư bản hoang dã đến tư bản nhân văn. Công nghiệp tạo ra nhà tư sản. Nhà tư sản tích lũy tư bản ban đầu bằng bóc lột người lao động trong nước và đi xâm lược mở thị trường, vơ vét nguyên liệu ở thuộc địa. Đó là nanh vuốt của con thú tư bản hoang dã.
Khoa học kĩ thuật khai sinh ra công nghiệp và công nghiệp lại thúc đẩy khoa học kĩ thuật phát triển. Tác động qua lại đó dẫn đến sản xuất công nghiệp ngày càng tinh xảo đến kì diệu vừa giải phóng con người khỏi dây chuyền công nghệ, vừa cho năng suất lao động rất cao, lợi nhuận rất lớn. Những cuộc cách mạng khoa học kĩ thuật nối tiếp đã đưa loài người bước những bước dài tới xã hội giầu có, văn minh, lương thiện.
Lợi nhuận tư bản có được không phải từ bóc lột sức lao động nữa mà từ khoa học kĩ thuật và từ tài năng con người. Với khoa học kĩ thuật, cả thế giới đã là một thị trường rộng mở và với tài năng con người, mọi người đều có thể trở thành ông chủ, bà chủ, trở thành tư bản và là những tư bản nhân văn với hai bàn tay sạch và tâm hồn rộng lớn bao dung với số phận cả loài người và yêu thương, chia sẻ với thân phận từng con người như Bill Gates, Warren Buffett, Jeff Bezos, George Soros, Michael Bloomberg, Paul Allen, James Simons, Philip Anschutz, Dustin Moskovitz . . ., những ông chủ tư bản đã dốc túi ra hết tỉ đô la này đến tỉ đô la khác làm từ thiện khắp thế giới.
Tính người được đánh thức trong xã hội công nghiệp văn minh. Sự bóc lột, ngược đãi với con người, với thiên nhiên trở thành tội ác trong luật pháp các nước văn minh và bị hiến chương Liên Hợp Quốc lên án, loại bỏ. Quyền con người của mỗi cá thể và quyền tự quyết của mỗi dân tộc được nhìn nhận. Từ giữa thế kỉ 20, thời tư bản nhân văn đã thực sự đến với xã hội loài người.
Ngày 1.4.1960, Liên Hợp Quốc ra Nghị quyết 1514 của Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc đòi hỏi các nước có thuộc địa phải trao trả độc lập cho các nước và các dân tộc thuộc địa. Tuyên bố xác định: “Sự nô dịch các dân tộc xuất phát từ ách cai trị, sự đô hộ và bóc lột của ngoại bang cấu thành sự phủ nhận các quyền cơ bản con người là trái với Hiến chương Liên Hợp Quốc và là một sự cản trở đối với việc thúc đẩy hòa bình và hợp tác trên thế giới. Tất cả các dân tộc có quyền tự quyết xuất phát từ quyền này, các dân tộc tự do quyết định địa vị chính trị của mình và tự do theo đuổi sự phát triển kinh tế, xã hội và văn hóa . . . Tất cả các quốc gia phải tuân thủ một cách nghiêm túc và chặt chẽ các quy định của Hiến chương Liên Hợp Quốc, Tuyên ngôn Nhân quyền Thế giới và Tuyên bố này trên cơ sở bình đẳng, không can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia và tôn trọng chủ quyền của tất cả các dân tộc và sự toàn vẹn lãnh thổ của họ”.
Bước vào xã hội công nghiệp, loài người bước vào thời phát triển rực rỡ, nhanh chóng đi đến giầu có, văn minh, đáp ứng mọi nhu cầu của con người, nâng con người lên tầm vóc khổng lồ làm chủ cả vũ trụ. Nhưng xã hội Việt Nam vừa bước vào công nghiệp, vừa bước vào văn minh đô thị thì đảng búa liềm Việt Nam ra đời đã dìm Việt Nam vào biển lửa bạo lực cách mạng và chiến tranh, dìm Việt Nam vào biển máu hận thù đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản, tách Việt Nam khỏi dòng chảy cuồn cuộn của thế giới trong cuộc sống công nghiệp đi đến ánh sáng văn minh, tròng ách nô lệ cộng sản vào thân phận người dân Việt Nam. Một thảm họa khủng khiếp và oan nghiệt đã giáng xuống đầu đàn cháu chắt lam lũ và đau khổ của các vua Hùng hiển hách.
3. CHẶN ĐỨNG BƯỚC PHÁT TRIỂN CỦA XÃ HỘI VIỆT NAM ĐANG TRONG DÒNG CHẢY ÀO ẠT CỦA LỊCH SỬ LOÀI NGƯỜI ĐI TỚI XÃ HỘI CÔNG NGHIỆP VĂN MINH, ĐẢNG BÚA LIỀM ĐƯA XÃ HỘI VIỆT NAM VỀ THỜI PHONG KIẾN TRUNG CỔ
Đầu thế kỉ trước, một nhịp sống công nghiệp, một nền văn minh đô thị đang hình thành ở xứ sở của nền văn minh lúa nước Việt Nam. Là thuộc địa của nước Pháp công nghiệp, Việt Nam đang bước những bước đi đầu tiên vào xã hội công nghiệp, vào văn minh đô thị thời tư bản hoang dã. Theo tiến trình lịch sử, đã bước vào tư bản hoang dã tất sẽ đi đến tư bản nhân văn, đi đến quyền dân tộc tự quyết theo Nghị quyết 1514 ngày 1.6.1960 của Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc, nước xâm chiếm thuộc địa phải trao trả độc lập cho nước thuộc địa. Quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa cũng quá trình tất yếu khai dân trí, chấn dân khí.
Nhưng ngọn lửa cách mạng vô sản do đảng búa liềm thổi bùng lên khởi đầu bằng cuộc bạo loạn của nông dân Xô Viết Nghệ Tĩnh “Trí Phú Địa Hào đào tận gốc, trốc tận rễ” đã dìm giống nòi Việt Nam vào biển máu hận thù giai cấp. Từ thảm họa Xô việt Nghệ Tĩnh 12.09.1930 đến thảm họa Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội 09.01.2020, suốt 90 năm ròng cai trị bằng bạo lực, bằng chia rẽ, hận thù, chưa khi nào đảng búa liềm ngừng kích động người Việt giết người Việt.
Giương ngọn cờ giải phóng dân tộc lừa dối để tập hợp người dân. Dùng sức mạnh nhân dân giành quyền thống trị. Nắm được quyền thống trị xã hội, đảng búa liềm hiện rõ chân tướng là một vương triều phong kiến. Vua phong kiến chỉ truyền ngôi cho con cháu trong dòng dõi nhà vua. Đảng búa liềm chỉ chuyển giao quyền lực cướp được của dân cho người trong đảng để đảng đời đời kiếp kiếp nắm quyền cai trị.
Ở các nước dân chủ, mỗi nhiệm kì chuyển giao quyền lực là một dịp người tài trong dân được phát hiện và người dân lại được sử dụng quyền lực của mình chọn người tài trong dân quản trị đất nước. Với nhà nước búa liềm, quyền lực của dân là quyền ứng cử và bầu cử vào bộ máy nhà nước đã bị đảng búa liềm cướp mất, Chỉ người trong đảng mới được đảng búa liềm qui hoạch, phân chia cho chiếc ghế quyền lực. Những trò qui hoạch cán bộ của đảng búa liềm là sự ngang nhiên cướp đoạt quyền dân, là sự khinh bỉ miệt thị thậm tệ với người dân.
Trong xu thế thời đại dân chủ, nhà nước búa liềm phải ghi vào hiến pháp quyền tự do bầu cử, ứng cử, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền lập hội, quyền biểu tình nhưng thực tế người dân Việt Nam hoàn toàn không có những quyền đó. Không còn những quyền con người cơ bản, không còn cá nhân, người dân chỉ là “quần chúng cách mạng”, là bầy đàn như thời trung cổ. Phủ nhận những quyền con người cơ bản của người dân, đảng búa liềm đã đi ngược tiến trình lịch sử, chống lại Hiến chương Liên Hợp Quốc, chống lại Tuyên ngôn Nhân quyền thế giới.
Lí tưởng xuất phát của học thuyết Mác xóa bỏ bất công, bóc lột, giải phóng con người là lí tưởng nhân văn. Nhưng những kẻ thực hiện học thuyết Mác bằng chuyên chính vô sản dùng bạo lực nhà nước tước đoạt quyền con người của người dân, người dân không còn cá nhân chỉ là bầy đàn nô lệ thời hồng hoang. Chủ nghĩa tư bản đi từ tư bản hoang dã đến tư bản nhân văn thì chủ nghĩa cộng sản đã đi con đường ngược lại, từ lí tưởng cộng sản nhân văn đến xã hội cộng sản hoang dã. Đưa dân tộc Việt Nam đi con đường ngược với tiến trình lịch sử loài người, đảng búa liềm đã kéo xã hội Việt Nam thụt lùi về thời phong kiến. Không chỉ đưa xã hội Việt Nam về thời phong kiến, đảng búa liềm còn đưa giống nòi Việt Nam vào thời Bắc thuộc đau thương, tủi nhục và tăm tối.
4. LẤY HẬN THÙ GIAI CẤP ĐÁNH TAN RÃ, LI TÁN KHỐI ĐOÀN KẾT DÂN TỘC, ĐẢNG BÚA LIỀM ĐÃ VIẾT NHỮNG TRANG Ô NHỤC NHẤT TRONG LỊCH SỬ VIỆT NAM
Sát nách một đất nước khổng lồ ở phương Bắc, một nhà nước xâm lược mà lịch sử mấy ngàn năm tồn tại chỉ là liên tiếp những cuộc chiến tranh xâm lược, thôn tính lân bang và đất nước Việt Nam bé nhỏ, dân tôc Việt Nam hiền hòa luôn là nạn nhân của những cuộc chiến tranh xâm lược thảm khốc từ phương Bắc. Bí quyết duy nhất để dân tộc Việt Nam bé nhỏ vượt qua những cuộc chiến tranh xâm lược khốc liệt để tồn tại đến hôm nay là nhờ nền văn hóa Việt Nam đã kết dính dân tộc Việt Nam thành khối yêu thương đùm bọc, đoàn kết giống nòi giữ nước.
Ngàn năm Bắc thuộc, dù tàn bạo chém giết, dù quyết liệt đồng hóa nhưng quân Hán, quân Tống, quân Minh, quân Thanh xâm lược không hủy diệt được văn hóa làng xã tạo nên tâm hồn người Việt, là chất keo gắn kết khối cộng đồng người Việt, tạo nên sức mạnh trường tồn của dân tộc Việt. Lấy giai cấp thống trị dân tộc, dùng người Việt mang hồn lạc loài cộng sản đấu tố, bắn giết người Việt không cộng sản, chỉ mấy chục năm cầm quyền, đảng búa liềm đã đánh phá, li tán tan tác khối đoàn kết dân tộc Việt Nam.
Văn hóa Việt Nam là tiếng Việt được người dân sáng tạo, trau chuốt lên, là câu ca dao “Cô kia tát nước bên đàng / Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi”, là những tài hoa trong dân gian đã sáng tao ra cả nền nghệ thuật đồ sộ, phong phú và độc đáo Việt Nam. Văn hóa Việt Nam hội tụ, kết tinh lại đã tạo nên tầng lớp tinh hoa của đất nước thời nào cũng có.
Tháng chín, năm 1930 mới bảy tháng tuổi, đảng búa liềm Việt Nam đã tắm máu người Việt trong cuộc bạo loạn Xô Viết Nghệ Tĩnh “đào tận gốc trốc tận rễ” tầng lớp tinh hoa, Trí, Phú, Địa, Hào ở hai tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh. Cải cách ruộng đất 1953 – 1955 không phải chỉ tắm máu tầng lớp tinh hoa ở làng quê Bắc Bộ mà còn hủy diệt cả nền văn hóa làng xã ở chiếc nôi của nền văn minh sông Hồng. Rồi cải tạo tư sản, rồi tù đày trí thức trong vụ Nhân Văn – Giai Phẩm đều là những đòn chí tử đánh vào tầng lớp tinh hoa của dân tộc Việt Nam. Và đòn đánh vào khối đoàn kết dân tộc Việt Nam nặng nề, rộng lớn và đẫm máu nhất là chia đôi đất nước Việt Nam thành hai trận tuyến, chia đôi khối đoàn kết dân tộc Việt Nam thành hai phe đối kháng thù địch, bắn giết nhau suốt 20 năm trời từ 1955 đến 1975.
Một dân tộc nhỏ bé phải đùm bọc, thương yêu nhau để giữ nước thì đảng búa liềm lại mang hận thù giai cấp chia đôi dân tộc thành hai chiến tuyến giết nhau. Đúng vào thời điểm cuộc nội chiến Nam Bắc lên tới đỉnh điểm, một mất một còn, là thời điểm kẻ thù truyền kiếp, nhà nước phương Bắc xâm lược cất quân đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của tổ tiên người Việt
Sau cuộc nội chiến Nam Bắc tương tàn hàng triệu người không chấp nhận hồn lạc loài cộng sản lại bị đảng búa liềm tù đày mỏi mòn không án, không xét xử, khoét sâu thêm sự hận thù, li tán dân tộc.
Trong xã hội loài người, khác biệt nhận thức, khác biệt trình độ tiến hóa, khác biệt lí tưởng thẩm mĩ, khác biệt tư tưởng là tất yếu. Nhưng với nhà nước búa liềm, công an, tòa án, nhà tù là ngôn ngữ đối thoại của nhà nước với những người dân không chấp nhận hồn lạc loài cộng sản, những người bộc lộ khác biệt chính kiến với nhà nước cộng sản.
Chủ nghĩa cộng sản đã gây tội ác lớn nhất, khủng khiếp nhất trong lịch sử loài người, đã bị quốc hội của văn minh châu Âu ra nghị quyết lên án, đã bị loại bỏ khỏi đời sống chính trị thế giới. Sự thật hiển nhiên như vậy, chỉ những kẻ nhân cách thấp kém, đầu óc tối tăm mới cố bám víu vào tội ác cộng sản để mưu lợi riêng. Nhà nước búa liềm Việt Nam hiện nay là nhà nước của những người như vậy. Yếu kém, bàn bạo, mất lòng dân, nhà nước của một nhóm người đứng đầu đảng búa liềm đang triệt để chia rẽ li tán tan tác dân tộc Việt Nam để dễ bề cai trị. Dựa vào sức mạnh của đảng búa liềm Đại Hán để duy trì quyền cai trị vĩnh viễn, đảng búa liềm Việt Nam đang đưa dân tộc Việt Nam vào tăm tối nô lệ Bắc thuộc.
Chưa bao giờ dân tộc Việt Nam đau đớn và tủi nhục như hôm nay.
5. COI ĐẤT NƯỚC VIẾT NAM NHƯ TÀI SẢN RIÊNG CỦA NHÓM LÃNH ĐẠO, ĐẢNG BÚA LIỀM CHỈ LÀ LỰC LƯỢNG CHIẾM ĐÓNG LÃNH THỔ VIỆT NAM,
Với ý thức hệ giai cấp, lấy giai cấp thống trị dân tộc, đảng búa liềm đã thực sự là lực lượng chiếm đóng lãnh thổ Việt Nam, cướp đoạt giang sơn gấm vóc của dân tộc Việt Nam. Cướp được chính quyền nhà nước trong tay, họ liên tiếp viết Hiến pháp và hối hả làm luật để hợp pháp hóa việc cướp quyền dân và biến giang sơn gấm vóc của tổ tiên người Việt thành tài sản riêng của nhóm người đứng đầu tổ chức đảng. Từ đó tổ chức đảng mặc sức mang đất thiêng của tổ tiên ra cống nạp, đổi chác cho vương triều búa liềm Đại Hán đàn anh và quan chức đảng thì tha hồ vơ vét, cướp đoạt đất đai của dân, tài nguyên của nước.
Đất nước phần mất đứt cho nước ngoài, phần còn lại thì bị băm nát, tan hoang bởi những nhóm lợi ích búa liềm, bởi Formosa, bởi Bausite Tây Nguyên. Đất nước quặn đau những vết chém như ở đường sắt Cát Linh – Hà Đông, lở loét những vết thương như ở nhiệt điện Vĩnh Tân, Bình Thuận, như ở nhà máy đạm Ninh Bình . . . Người dân mất nhà cửa ruộng vườn, mất chốn dung thân, mất nguồn sinh sống, bơ vơ lưu vong ngay trên quê hương mình từ đời cha sang đời con, từ thế hệ ông bà sang thế hệ cháu chắt.
Người dân Việt Nam hết thế hệ này đến thế hệ khác đổ mồ hôi biến bãi hoang, sình lầy thành đồng ruộng màu mỡ, hết thế hệ này đến thế hệ khác đổ máu giữ gìn dải đất Việt Nam yêu thương. Đó là những người chủ đích thực của đất nước, của lịch sử Việt Nam. Với chuyên chính vô sản, đảng búa liềm cầm quyền đã dùng bạo lực sắt máu công an, tòa án, nhà tù cai trị, nô dịch người dân Việt Nam. Người dân Việt Nam không còn tư cách chủ thể đất nước, không còn được coi là con người, mà chỉ là kho máu để đảng búa liềm say mê làm cách mạng và hối hả làm chiến tranh giành và mở rộng quyền cai trị, là kho sức người để đảng bóc lột và kho công cụ để đảng sử dụng.
Đảng búa liềm từ nhóm năm, bảy người lén lút tụ tập ở bãi cỏ trên đất Trung Hoa thành lập đảng năm 1930 đến bốn triệu đảng viên ngạo nghễ cầm quyền hôm nay đều là người Việt Nam. Nhưng là những người Việt Nam mang hồn lạc loài cộng sản, mang dòng máu sôi sục hận thù giai cấp. Hồn lạc loài cộng sản và máu hận thù giai cấp đã làm cho họ trở thành giống người khác máu tanh lòng với người dân Việt Nam, coi người dân Việt Nam không chấp nhận cộng sản lạc loài là “thế lực thù địch”, là đối tượng để bạo lực chuyên chính vô sản đàn áp, tiêu diệt. Tội ác đảng búa liềm lạc loài để lại cho đất nước, cho giống nòi Việt Nam còn ghê tởm và khủng khiếp hơn tội ác của tất cả mọi loại giặc ngoại xâm đã từng dày xéo đất nước Việt Nam.
  PHẠM ĐÌNH TRỌNG  
__._,_.___

Posted by: Tan Vinh Ho <

Saturday, 1 February 2020

Việt Nam ngày mai, Đi và về đâu?



On Jan 11, 2020, at 5:04 AM, Vu Phu <> wrote:
Cũng nên xem thêm những SUY NGHĨ KHÁC sau đây, trong đính kèm. Đừng ai CHẶN LẠI nhé. Tự do, dân chủ, bình đẳng, công bằng mà !
Người Hà nội

Vào Th 4, 8 thg 1, 2020 vào lúc 23:43 My Viet <> đã viết:


On Wed, Jan 8, 2020 at 6:18 AM Baclieu Ta <T> wrote:


Gesendet: Mittwoch, 08. Januar 2020 um 11:00 Uhr
Von: "ThanhChau Tran"
  
 
Việt Nam ngày mai, 
Đi và về đâu?

Chỉ còn vài giờ nữa, chúng ta bước vào kỷ nguyên mới bắt đầu bằng hàng số 01-01-2020. Bạn đang nghĩ gì và rồi, bạn sẽ có, sẽ làm những gì cho bạn, cho gia đình bạn và  cho quê hương Việt Nam trong kỷ nguyên này?

Thoáng qua, đây chỉ là vài câu hỏi ngắn thôi, nhưng xem ra nó có khả năng đè hay chất nặng trên đôi vai nhỏ bé của chúng ta và buộc ta phải trả lời. Rằng tất cả sẽ đến trong hân hoan của bạn và của toàn dân Việt hay sẽ trôi qua trong tiếc nối, ngậm ngùi sau đó? 

Nói thế có nghĩa là, đêm nay ngoài hình ảnh của chính mình và gia đình của mình, bạn còn nhớ đến Việt Nam chắc bạn phải thực sự một lần nhìn lại bản đồ của Việt Nam quê ta vào trước ngày 2-9-1945, rồi sau đó là ngày 20-7-1954 ra sao? Kế đến, rà soát xem sau 19-01-1974 và sau 1999- 2000 với hội nghị Thành Đô ta đã mất những gì?  Và nay, sau 2019 với thế đứng của Trung cộng trên đất Việt theo kế hoạch được trải thảm từ Hồ chí Minh đến hàng ngũ Việt cộng nâng khăn, từ bắc đến nam không một nơi nào thiếu dấu chân quan cán thời Tống Hán. Như thế, bạn hãy hỏi xem, Việt Nam đi về đâu? 

Về đâu và ra sao thì chưa ai nhìn thấy, nơi đây tôi xin ghi lại những dấu chân xưa.  Hy vọng từ đó chúng ta nhìn ra một con đường cho quê ta trong  ngày mai.

I..  Việt Nam ngày nay ra sao?

Bạn hãy nhìn xem, Cửa ngõ biên giới Việt -Trung đã mở toang để mời khách Tàu tự do ra vào, rồi tiền Mao được tự do tiêu dùng, trao đổi ở Việt Nam trong lúc trẻ em Việt Nam phải bắt đầu bài vỡ lòng với… “dát, dị. xám” thay vì A,B,C ngay khi vừa đến nhà trẻ, học đường. Đã thế, nay lại đến lượt các đoàn gọi là múa rối, nhưng thực chất là những cán bộ chính huấn tuyên truyền của chúng tràn vào Việt Nam, tự do đến các hội trường từ tỉnh biên giới đến nội địa, để ca múa, tuyên truyền về văn hóa của mẫu quốc cho lệ thuộc bang phương nam học hỏi. Bạn hãy hỏi xem,, chủ quyền về tiền tệ và văn hóa của ta có còn hay không?

Thêm vào đó, chuyện rừng đầu nguồn, Bauxite Tây Nguyên, Formosa… chưa lặng sóng, nay lại đến 3 đặc khu Vân Đồn, Phú Quốc, và Bắc Vân Phong với phi trường riêng đã mở đầu cho cuộc thống trị mới của bá quyền phương bắc đè xuống trên cổ Việt Nam ta. Bạn có bao giờ hỏi xem Việt Nam còn hay mất và rồi sẽ đi về đâu hay không? Nếu chưa thì đêm nay hãy tự hỏi lấy một lần đi, kẻo không còn cơ hội.

Đến đây, thật lòng, tôi muốn viết cho bạn một bức thư tâm tình, nhân ngày cuối năm và trước khi quê hương ta phải khoác cái áo Tàu do tập đoàn bán nước Hồ chí Minh và Việt cộng đem vào thay vì bài sáo rỗng, đóng khung theo thể nghị luận, chứng minh. Với ý định này, tôi chỉ đưa ra cho bạn thấy những hình ảnh thật trước mắt để bạn thấy và hỏi xem là nó sẽ dẫn chúng ta và dân tộc Việt Nam về đâu? 

a. Nếu bạn thấy an tâm vì miếng ăn hiện tại, thì hãy ngủ cho yên và chờ miếng cơm Tàu do Việt cộng chuyển đến cho bạn độ nhật qua ngày tháng sắp đến. 

b. Nếu bạn thấy đó là những điều làm ta mất nước, con cháu ta mất chốn dung thân thì xin bạn hãy đứng lên, nắm lấy tay bằng hữu, láng giềng để cùng đi triệt Hồ cứu nước, dành lại quyền sống, quyền tự chủ không phải cho chúng ta mà thôi, nhưng còn là cho con cháu chúng ta mai sau.

Với hướng đi này, trước hết bạn hãy nhìn xem, điều cha ông ta đã dạy từ xưa “Đồng tiền liền khúc ruột” có ý nghĩa gì? Và nay, tiền Hồ, tiền Mao, hay tiền Mỹ sẽ liền với khúc ruột của Việt Nam đây?

1. Đồng Dollars Mỹ.

Không phải chỉ có bạn, nhưng mọi người đều muốn có hàng trăm, hàng ngàn đồng Dollars Mỹ để thủ trong người. Tuy thế, nó chỉ là ngoại tệ qúy, không thể trực tiếp trong công việc tiêu dùng của người Việt Nam trên đất Việt. Ấy là chưa kể đến chuyện, lâu lâu lại bị Việt cộng tìm cách cướp giựt. Chúng chiếm đoạt vì chúng có thể mở trương mục ở ngoại quốc để cất giữ. Hơn thế, để gỡi hàng triệu Dollars từ việc chiếm đoạt hay bán đất Việt cho Tàu, phần bạn thì tuyệt đối không thể. Theo đó, dân ta nếu có ít đồng Dollars thì giữ lấy làm vốn, tuyệt đối không thể dùng nó trong sinh hoạt thường nhật. Đã khó khăn thế, Dollars lại không là dòng tiến để cho người Việt Nam tiêu dùng thường nhật. Do đó, Dollars không thể liền với khúc ruột Việt Nam dẫu trân qúy.

2. Tiền Hồ.

Hiện nay, loại tiền này vẫn còn được coi là dòng sinh hoạt chính ở trong nước. Nó là một loại tiền mạt hạng trên thế giới. Theo thứ hạng, tiền Hồ đứng chót bảng, chỉ may mắn đứng trên một Iran mà thôi. Bạn có muốn trữ hàng triệu, hay hàng tỷ tiền Việt cộng ở trong nhà không?

Rõ ràng dân ta nếu có tiền như thế thì cũng không ai giữ nó ở trong nhà, nhưng sẽ gủi vào ngân hàng của nhà nước Việt cộng, hoặc mua lấy ít Đollars cất thủ ở trong nhà phòng khi cần đến. Nhưng tập đoàn cán bộ nhớn thì không. Chúng sẽ giúp nhau chuyên đổi sang Dollars và chuyển gởi vào trong các trương mục ở ngoại quốc. Tại sao chúng không gởi ở ngân hàng Việt trong nước? Dễ hiểu thôi, chúng sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào . Đã thế, đồng tiền ấy đã sẵn sàng trở thành tiền rác ngay trong một sớm một chiều, và bạn sẽ trắng tay trong khi quan cán nhớn không thể bị cái cảnh này chi phối. 

Nếu thế, ta đi mua vàng để cất giữ chăng? Ý kiến hay đấy, nhưng trong nhà bạn có thể cất giữ được mấy ký lô vàng trong khi cướp cạn từ quan cán luôn có mặt chung quanh nhà bạn? Tóm lại, bạn có tiền tỷ nhưng có thể trắng tay sau đó một ngày, hay sau một vài giờ. Như thế,  điều bạn có thể làm là theo một trong hai cach sau: mua Dollars Mỹ, Vàng hay Mao tệ để phòng thân! Tiền Hồ tự nhiên bị loại bỏ khỏi sự cất dấu!

3. Đồng Mao tệ.

Bây giờ nó chưa nở rộ đâu, theo những nhà quan sát hiện nay, trong khoảng một năm nữa, vị thế của nó hoàn toàn khác, không phải chỉ ở trong lòng bạn, nhưng trong lòng mọi người dân Việt. Lý do: Tiền Mỹ bạn không thể mua bán công khai, nếu có thì dấu lén lút cũng chẳng là bao. Nhưng tiền Mao lúc nào cũng có sẵn trong sinh hoạt và lại có thể bỏ vào nhà Banks nơi bạn cư trú. Khi đó, đồng tiền Hồ tự  nhiên mất gía trị tín dụng. Hỏi xem, bạn sẽ lo thủ và trữ tiền nào? Tiền Hồ hay tiền Mao?

Câu trả lời ngắn gọn là tiền Mao. Bạn giữ tiền của chủ chứ không muốn giữ đồng tiền của đầy tớ, đó là lẽ tự nhiên. Sau câu trả lời này là ta mất nước đúng theo cái tính toán của nhà nước Tàu. Đất của ta chúng đã chiếm, cơ sở, đường xá chúng giữ bản quyền thu thuế. Đường biên giới của ta, Việt cộng mở cửa cho chúng ra vào tự nhiên, nay tới đồng tiền liền khúc ruột lại có hình Mao thì tương lai đất nước này thuộc về ai? Thuộc về vài ba cái thằng Việt cộng nhãi làm thái thú ư? Không, tuyệt đối không. Nó sẽ thuộc về Tàu. 

Về đời sống, dĩ nhiên bạn và con cháu bạn phải cố bám, ở lại đó cho đến hết đời này sang đời khác dẫu phải đeo vào cổ cái bảng nô lệ, trong lúc hàng quan cán cộng từ cấp trung hay lớn chúng đã tìm cách co chân chạy từ lâu rồi. Nếu còn ở lại chúng cũng đeo phẩm hàm cấp bậc của bầy nô lệ ở trên bạn. Khi ấy, có lẽ bạn cũng không nên buồn nữa. Bởi vì bạn và tôi, chúng ta đã không biết lo cho tương lai của chúng ta và con cháu chúng ta trước kia. Nên không thể trách ai! Đã thế, vào lúc ấy bạn cũng chả nên trách quan cán Việt trong hàng ngũ Tàu sao mà  thất đức ác nhân với ngưòi mình như thế! Bởi lẽ, bạn đã biết rõ lòng chúng từ khi có cái tên Hồ - Mao trên đất Việt rồi.

Rồi Bạn cũng không thể trách Cụ Diệm, bọn ăn cháo đá bát làm đảo chánh hay Ô Thiệu nữa. Bởi lẽ, Bạn cũng như chúng ta đều có khối óc, có lương tri về tổ quốc, nhưng chúng ta không dùng và lo cho dân cho nước, cho tương lai con cháu chúng ta. Trong khi đó, không có một quan cán cộng nào mà không lạm dụng thời cơ để kiếm tiền, đục khoét tài sản quốc gia, lo cho con cháu của chúng ra ngoại quốc gọi là đi du học, xin định cư chờ ngày chúng cắp gói đi theo. Chúng làm cán bộ CS nhưng lòng trí ở bên Tây. Phần chúng ta, sự lo toan lại rất hạn chế vì nhiều lý do. Bạn có khả năng đẩy con cái đi dọn đường cho bạn như tập đoàn Việt cộng bán nước hay không? Tôi đoán tuyệt đại đa số chúng ta có chữ không dẫn đường.

Đến đây, tôi sẽ kê ra cho bạn thấy một vài cái mục đích của tập đoàn CS ác độc kia đang hướng đến.

Thứ nhất, nếu chưa mất nước, chúng sẽ tìm cách cho con cháu chúng đi và ở lại ngoại quốc bằng tiền của những cuộc buôn bán chủ quyền và đất đai của Việt Nam cho Tàu. Phần chúng, sẽ tùy cơ ra đi sau khi đã vơ vét tại Việt Nam. Trường hợp, nếu con chúng không thể ở lại, buộc phải về, thì cha truyền con nối, chúng sẽ trở thành một lớp cán bộ bán dân cho Tàu trong tương lai. Phần người dân Việt sẽ được đưa vào danh sách một cổ hai tròng.

Thứ hai, khi Tàu đã nhập nội, thì chỉ có bạn và con cháu chúng ta trở thành những tôi tớ như nô lệ, một cổ hai tròng và chờ ngày bị tận diệt như dân Mông Cổ, Tân Cương mà thôi.  Phần con cháu chúng thì đã thay tên đổi họ để có họ mới và trở thành lớp cán bộ nô lệ để trị dân nô lệ quy Tàu rồi.  Con đường này, có thể sẽ sớm đến với Việt Nam sau nhiệm kỳ thứ hai của TT Trump, nếu như không xảy ra cuộc đấm đá giữa hai cường quốc này. Bởi lẽ, con đường vanh đai sẽ tái xuất hiện một cách mạnh mẽ và nó sẽ khởi đầu từ tên nô lệ mang tên Việt cộng tại giải đất hình chữ S mang tên Việt Nam trước hết.

Bạn hỏi tôi là, nếu như thế, tại sao họ không đưa con sang Tàu du học. Câu trả lời có sẵn đây. Trước hết, họ đã không muốn, hoặc gỉa, không được lựa chọn. Hơn thế, lúc này chúng cũng muốn tỏ ra cho bạn thấy là chúng cũng theo tây để lừa bạn và không bị chống đối chăng? Đã thế, sự lựa chọn sẽ còn do hưóng bắc chỉ đạo. Theo đó, những đứa con cưng được nhận du học từ bên Tàu sẽ về ngồi trên đầu trên cổ những kẻ đi du học từ bên Tây trở về. Lý do, Mao đã từng bảo : “trí thức ấy không bằng cục phân”. Đã thế, Tàu muốn xóa sổ Việt chứ không phải muốn Việt lưu danh và tồn tại, nên chúng không thể trọng dụng thành phần theo Tây học.

II. Việt Nam và những ngưòi Việt từ Hải Ngoại. 

Người Việt Nam còn ở trong nước sẽ vào vòng kim cô  theo quy lệ ở trên, người Việt ở hải ngoại ra sao?

A. Người ra đi trước hay dịp 30-4-1974

Những người này, từ quân tới dân, họ nghe biết về cộng sản, lo sợ cộng sản và bỏ lại tất cả mà đi. Nhưng tuyệt nhiên họ không có kinh nghiệm sống với cộng sản. Họ lên máy bay ra khơi vì sợ cộng sản vào. Họ ra đi như kẻ lưu lạc để trốn chạy CS hơn là đi để định vị cho một bước đường mai sau. Theo đó, chuyện trở về của họ sau đó tưởng không nên bàn đến.

B.  Thuyền Nhân và tù cải tạo.

Những người ra đi với hai từ “ Thuyền Nhân” làm rúng động lương tâm thế giới và những ngươì đã nằm trong lao tù cộng sản lại hoàn toàn khác biệt với dạng A. Trước hết họ là người với:

a. Lòng căm thù cộng sản mà đi.
     
     Hầu như tất cả những người thuộc diện này đều ra đi với lòng căm thù cao độ chế độ cộng sản. Lý do, người bị chúng vùi dập trong chốn lao tù. Kẻ khác thì bị chúng trù dập bằng muôn ngàn cách từ việc không kiếm được công ăn việc làm đến đi kinh tế mới, hoặc gỉa bị trù dập trong đời sống hằng ngày qua những cái loa phường với những ngôn từ không được giáo dục, không có học của tập đoàn CS. Đã thế, lại bị đẩy vào cuộc sống bi thương không có công ăn việc làm và những chiêu trò đổi tiền, trấn lột của cộng sản qua hợp tác xã, các tổ hợp sản xuất, biên chế ngành nghề… với chủ đích kiểm soát đời sống của từng người từng nhà. 

Trước những điêu linh thống khổ này, mọi người, kể cả 
cộng sản tép, đều muốn bỏ nước ra đi. Họ chẳng màng gì đến cái từ bánh vẽ Độc Lập, Tự Do, Hòa Bình đầy hôi tanh do CS tuyên truyền qua cái loa phường. Họ xuống thuyền, ra khơi. May thì được cứu vớt, tới bến, đổi đời. Rủi thì vào lòng biển hay nhà tù của Việt cộng.

b. Lời thề thà chết hơn ở lại để nhìn mặt dã nhân? 

Khi đi, nhiều người chừng như coi nhẹ cái chết, hoặc là chấp nhận một vận mệnh may rủi trên chiếc thuyền mong manh vượt biển. Họ biết, khi đi thiếu cả cơm ăn, nước uống. (người viết bài này cũng không có ngoại lệ). Hơn thế, dám đem chính mạng sống của mình ra thách đố với biển khơi.  Khi đi, họ hy vọng từ nơi xa xôi kia, họ sẽ tìm được chốn dung thân, thoát xa cái loa phường của tập đoàn vô văn hóa và nhất là, hy vọng con cái của họ có được ngày mai khá hơn là kiếp sống bị đoạ đày dưới cái dép râu của tên Tàu hoạn Hồ chí Minh. 

c. Nay tất cả ra sao rồi?

Nay sau những ngày họ hăng say theo đuổi lý tưởng tranh đấu cho quê hương, cho đất nước dưới sự hò hét, chiêng khua trống gõ của nhiều kẻ có thể bị ghép vào tội bội phản, phỉnh lừa đồng bào… Nhưng lòng họ vẫn một lòng vì Tổ Quốc Việt Nam. Người ra đi hôm nào hăng say thế, nay bầu nhiệt huyết dù chưa vơi cạn, nhưng xem ra, họ đành phải chấp nhận một định phận tha phương. Ngày về sống với quê hương càng lúc càng xa tầm tay với. 

Nhớ lại, sau chuyến đi, họ vẫn còn bên mình những tiếng kêu cứu từ cha mẹ, anh em ruột thịt từ quê nhà dưới gông cùm cộng sản. Họ đành phải muối mặt, cắn môi, để cho lũ khỉ rừng mang tên Việt cộng kia ký vào tấm thẻ Hộ chiếu của họ khi về lại Việt Nam mà thăm gia đình. Quả là một nỗi đau và cũng là nỗi nhục lớn đây..

Tuy thế, sau chuyến đi đầy thao thức, cuộc trở về như được mời mọc và bị cám dỗ bởi một cuộc sống phơi bày, gía nhẹ tênh nơi quê nhà. Từ đó, những chuyến đi về thành thòi quen khó chừa. Khi về, ai cũng biết 1à nhờ đồng tiền của người xa quê gời về cho thân nhân, hay những tiêu pha trong chuyến về ấy đã làm cho tập đoàn cộng sản tại Việt Nam từ từ hồi sinh, nhưng họ lại không thể dừng bước. Kết qủa, cộng sản lại lớn lên và trở thành mạnh mẽ để trấn áp ngay cả những người mang tiền về biếu, dâng cho chúng. Xem ra, chúng ta lại thua đau đớn thêm lần thứ hai.

Nay sau 40 năm, những chuyến về và những chuyện gởi tiền về VN trở thành nguồn sống mạnh cho tập đoàn cộng sản nơi quê nhà. Người về đã vô tình nối cánh tay của mình với Trung cộng để tiêu hao sinh lực của người ở trong nước, đồng thời phá nát khát vọng của một Việt Nam Tự Do, Độc Lập và công Lý. Tại sao ư? 

Người về mang của cải về cho thân nhân của họ, tập đoàn CS kia ngu gì chịu lép vế. Chúng một tay đưa ra móc tiền kẻ về, hay kẻ đầu tư nhà đất. Thêm một tay khác móc ngoặc, chia nhau phương cách bán đất đai, cơ sở cho chủ nhân Tàu. Tệ hơn, bán bờ biển, báo đảo,  chia rừng, chia phố… cho chủ nhân Tàu chiếm giữ, để chúng thu về lợi nhuận lớn cho cá nhân, cho bè phái.. 

Kết quả, sau cuộc bán đất, chia phần, Trung cộng tự nhiên là kẻ hưởng lợi, thu về đất đai, cơ sở và kiểm soát toàn bộ hàng ngũ tập đoàn CS Việt Nam từ trên xuống dưới. Chúng giao cho mỗi cấp một cái vòng kim cô. Chúng bảo dạ, không một tên nào dám ho. Chúng bắt qùy, không một đảng viên VC nào dám đứng. Tất cả đều phải theo định lệ, quy chế của cái vòng chúng mang trên đầu hay cái thòng lọng trong cổ. Cuối cùng, chúng ngồi thu thuế, hưởng lợi, hưởng đất. Không một  tên VC nào dám kháng cự.

Ở một góc tối khác, Cán cộng theo nhau, giới thiệu nhau rồi dạy nhau lạy Tàu. Sau những lần qùy bái, dập đầu trước cái bệ Tàu kia, chúng lủi thủi bước trở ra. Nhưng ngay lập tức, sắc diện đổi, ngôn ngữ đổi và vẻ mặt bỗng đỏ như vang. Mặc sức mà hò mà hét, hoặc gỉa, tàn sát người dân, đè, kẹp nhóm khác, để tự lập công dâng chủ Tàu mà giữ lấy ngôi vị thái thú. Thế là ta tan nhà, mất nước, phần dân chết ly tan theo phận Mãn, Mông! 

III. Việt Nam rồi thế nào?

Nếu ai đã theo cộng, theo Tàu thì xin đừng vờ hỏi câu này nữa. Bởi lẽ, nếu không có Việt cộng, không có Hồ, Việt Nam đâu có khôn nạn như ngày hôm nay và cũng không bao giờ dân tộc Việt Nam phải nhìn thấy mặt tập đoàn VC nâng bô mang tên Hồ chí Minh. Riêng với người dân trong cuộc sống lầm than, vào đường cùng, xem ra có dến hai ước muốn lạ đời:

1. Nhờ MỸ và thế giới Tự Do giúp ta diệt cộng được chăng?

Trước hết, xem ra Mỹ là một loại con buôn giỏi. Nó chẳng cần phải diệt Việt cộng vẫn có đủ  mọi thứ hoa lợi vào túi nó. Bởi lẽ, bao lâu còn Tàu, thì bấy lâu Mỹ không mất phần lợi nhuận. Nghĩa là, nếu Trung cộng có “ xơi tái” Việt Nam, có lập đường tơ lụa, đông tây nam bắc, hoặc gỉa biến Việt Nam thành cơ sở nô lệ thì Mỹ vẫn có đủ tiền hoa lợi mà chẳng mất công sức gì, đã thế, tuyệt  đối không hề thiệt hại gì. 

Theo đó, Mỹ không bao giờ nhưng không diệt Việt cộng, oánh Tàu cho dân Việt Nam. Nhưng nếu người Việt Nam vì đất nước của mình mà ra tay thì Hoa Kỳ có thể hỗ trợ xa xa. Hỗ trợ bằng cách này hay cách khác khi họ đã nhìn thấy kết qủa. Họ tuyệt đối không phải là thành phần con buôn thả mồi bắt bóng. Nhưng là làm ăn thực tế và thu lợi nhuận. Chính Tàu cũng đã là những kẻ phải chấp nhận cái kiểu hành xử kẻ cả của Hoa Kỳ, mà chẳng lời kêu than.

2. Nếu thế, biếu cho tàu chúng có nhận không? 

Ai là kẻ đứng ra biếu? Bạn hay là tôi, hoặc gỉa, người dân Việt? Hỏi thế thôi. Bạn và tôi hay người dân Việt sẽ chẳng bao giờ có cái cơ hội mà dâng biếu Việt Nam cho chúng. Bởi lẽ, chúng đã nuôi nấng Hồ chí Minh và tập thể thờ Tàu ở trên phần đất ấy lâu rồi.. Chúng đã có đủ số liệu cùng nhửng tên tuổi của từng cấp, lớp do chính chúng đào tạo theo hệ thống nô lệ từ mấy chục năm nay rồi. Theo đó, bạn và người dân Việt nên chuẩn bị làm nô lệ thì hợp lý hơn là tính đến chuyện bán nước, tranh ăn với chúng. 

Lý do: Chúng không muốn chi cho qúa nhiều người, chỉ cần năm ba tên được chúng tuyển chọn mà thôi. Nói cách khác, bạn và người dân Việt chả nên nghĩ đến chuyện bán nước cho Tàu để hưởng lợi. Bởi chúng đã có danh sách do Hồ chí Minh, Lê Duẩn, Đặng xuân Khu và Phạm văn Đồng dâng biểu rồi. Bạn cứ an tâm chờ đeo vòng kim cô mà hưởng lộc! 

3. Như thế, ta mất nước thật ư?

Bạn đang ngủ gật, hay đang nằm mơ đấy. Chuyện này   đâu phải đến hôm nay mới lộ ra ngoài, Nhưng chúng đã thu xếp và công khai hóa ngay từ khi Hồ cướp chính quyền của Việt Nam vào ngày 2-9-1945. Chính Hồ kẻ đã dâng thư xác định với Mao trước khi đến Việt Nam. 

Chính Hồ chí Minh đã khẳng định với Chu Ân Lai trước khi vào Việt Nam là: “Việt Nam và Trung  Quốc tuy hai mà một… Nếu giúp chúng tôi thắng Pháp, thắng Nhật, thắng tất cả bọn tư bản vùng Đông Nam Á, nắm được chính quyền, thì nợ viện trợ sẽ hoàn trả dưới mọi hình thức, kể cả cắt đất, cắt đảo, lùi biên giới nhượng lại cho Trung Quốc, chúng tôi cũng làm, để đền ơn đáp nghĩa…..” Đó là một trong những lý do Hồ Hẹ  tuyên bố:"Mấy cái đảo hoang ngoài khơi đó của ai thì tôi không rõ lắm, nhưng cũng chỉ là mấy cồn đá hoang toàn phân chim ỉa. Nếu các đồng chí Trung Quốc muốn thì cứ cho họ đi.” (Hồ Chí Minh, trong HCM toàn tập).

Sau đó, Lê Duẩn đã xác nhận thực tế này khi qùy trước Mao và tuyên thề rằng: “ chúng tôi đánh miền nam là đánh cho Trung quốc, Liên Sô”. Từ đó, chuyện Hoàng Sa, Trương Sa theo văn bản của Phạm văn Đồng chỉ là một văn thư hành chánh xác định cho rõ sự việc mà thôi. Hơn thế, Việt cộng còn sửa soạn cả một kế sách lớn về văn hóa, chữ viết, để xin làm nô lệ cho Tàu cộng qua văn thư của Trường Chinh kêu gọi người Việt Nam bỏ chữ Quốc Ngữ mà học lấy chử Tàu từ đâu thập niên 1950.  Theo đó, chuyện Việt Nam trở thành phiên thuộc cho Tàu đâu có phải là nay mới bắt đầu! Nhưng nó đã khởi sự ngay từ khi Hồ Hẹ đặt chân vào phần đất của Việt Nam.

Chuyện là thế, nhưng bạn hãy hỏi xem, trong số 95 triệu ngườì dân Việt Nam hôm nay có bao nhiêu ngưòi đã đọc, nhớ và hiểu rành rẽ về là thư Trường Chinh thay mặt dân Việt Nam xin được làm nô lệ, phiên bang cho Tàu? 

Bạn đừng bao giờ cho rằng cái thư ấy đã lỗi thời, đã lâu năm rồi, nó không có gía trị nhá. Thay vào đó, bạn nên nhớ rằng, đảng cộng sản mà Trường Chinh làm bí thư thứ nhất hồi đó cũng chính là đảng cộng sản mà Trường chinh đã làm Tổng bí thư kiêm trưởng ban tuyên huấn TU từ tháng 5- 1941. Rồi vào năm 1951 trong lần thứ hai mở đại hội của đảng cộng (đổi thành đảng Lao Dộng Việt Nam) Đăng xuân Khu lại được bầu làm TBT đảng cộng cho đến tháng 10-1956. Lần cuối lại giữ chân TBT rồi chủ tịch nước, từ 14-7-1986 đến 14-7-1986. Với các vai tuồng của Y như thế, cái văn bản khi xưa không khả dĩ vất vào xọt rác đâu.

Trái lại, nó còn được tập thể CS đương thời đặt lại vấn đề để đưa chữ Tàu, văn hóa Tàu vào học đường hôm nay do Phạm vũ Luận, ( bộ trưởng giáo dụcvà đào tạo của Việt cộng giai đoạn 2010-20160) nghiêm chỉnh thi hành .Và thêm tên cẩu nô tài Buì Hiền đã theo lệnh Tàu mà điều chỉnh, sửa và đổi chữ quốc ngữ của Việt Nam theo âm Tàu ngọng. Hỏi xem, Y tự ý làm hay theo lệnh từ nhà nước Tàu đây? Tôi không tin những kẻ này vì cơ đồ văn hóa Việt Nam, nhưng chúng chính là những tay sai của Tàu muốn tàn phá văn hóa và chữ viết riêng của Việt Nam chúng ta mà thôi.

4. Phương cách nào giải cứu dân ta?

Tôi cho rằng chỉ có một phương cách duy nhất. Nếu tất cả mọi người Việt Nam muốn phá tan cái ách Tàu cộng này thì chúng ta chỉ có một phương cách duy nhất. Tất cả cùng đứng dậy, nắm chặt lấy tay nhau mà đi. Máu sẽ đổ, nhưng chúng ta sẽ đạp đổ chế độ cộng sản này xuống. Từ đó, một nhà Việt Nam mới trong Công Lý và Hoà Bình sẽ được thiết lập. Chúng ta sẽ có Tự Do, đất nưóc này vĩnh viễn được bảo toàn trong Độc Lập và nền tảng Dân Chủ sẽ triển nở trên phần đất di sản của cha ông ta để lại cho chúng ta và con cháu chúng ta. Ngoài ra, nên theo con trẻ mà “ dắt dị xám….” đi là vừa.

Để kết.

Bạn đừng trách tôi, chiều cuối năm rồi mà tại sao tôi vẽ ra một bức tranh không một phấn khởi? Thưa bạn, thực tế sẽ là như thế đó. Nơi đó không cho chúng ta một chỉ dẫn nào khác. Trái lại, tất cả những sự kiện hiện hửu đều cho chúng ta thấy tương lai của Việt Nam là như thế hoặc tương đương, nên thật khó để nhìn thấy một chiều hướng khác. Buộc tôi phải viết ra một cái thực tế đáng quan ngại này. Chỉ còn hy vọng nhờ vào hồn thiêng sông núi mà thôi.

Tuy thế, tôi viết ra không để khóc, nhưng để mọi người cùng thấy, hoặc giả, cùng mạnh dạn giải quyết, chứ không phải để ủ rủ, chờ nó phủ ụp xuống trên đời chúng ta và con cháu chúng ta. Nghĩa là, chúng ta có thể thoát được tai ách này hay không là do chính chúng ta chung tay tự quyết lấy hôm nay. Không ai có thể làm thay chúng ta đâu. 

Bạn ạ, Giờ của năm cũ sắp qua. Ngày mới đang tới. Cầu mong hồn thiêng và anh linh của các bậc tiền nhân cùng về đây giúp dân ta giải cái ách nô lệ CS này, để ngàn năm sau, giòng giống Việt Nam vẫn làm chủ trong ngôi nhà do tiền dân gầy dựng và để lại cho cháu con hôm nay.

Thân ái, cầu chúc qúy bạn và gia đình một mùa xuân tràn đầy niềm vui và hy vọng. 

Bảo Giang.
chiều 31-12-2019.

Lisa Pham Khai Dân Trí Ngày 01/02/2020

My Blog List